|
|
Tôi có một anh bạn là Fan Hâm mộ của môn câu cá giải trí. đa số thời gian nhàn nhã của anh lúc nào cũng dành cho từng việc đi câu. Anh câu cá ở mọi địa hình, từ ao, hồ, kênh, rạch đến câu sông, câu suối.
Một dịp vào buổi tối cuối tuần anh rủ tôi đi câu cá ở ao dịch vụ. Dù không mặn mòi lắm chuyện cá mắm, nhưng vốn dĩ là người yêu thiên nhiên, thèm hít thở gió trời nên tôi đồng ý.
Anh bày lỉnh kỉnh mấy chiếc hộp nhựa từ trong chiếc túi đồ nghề lớn lao. Hộp đựng trứng kiến, hộp đựng nhộng ong, hộp đựng trùn, đựng dế... cho đến cơm, cháo, bánh mì, bơ mồi câu cá bống sữa, phô mai... rồi đến trái cây đủ loại nào chuối sứ, chuối cau, dâu tây... Anh giải thích mỗi loài cá thích ăn mỗi thứ khác nhau, phải sẵn sàng đủ thứ mồi, món này câu không dính thì phải đổi món khác.
Tôi lấy tờ báo ụp vào mặt khi thấy anh bắt một con trùn móc vào cái lưỡi câu bén ngót rồi quấn nhiều vòng thành một cục, mấy lưỡi còn lại anh móc vào mấy con dế. He hé tờ báo, tôi thấy mấy con côn trùng nửa sống nửa chết nằm ngọ nguậy dưới chùm lưỡi câu sẵn sàng làm mồi dụ cá mà sởn da gà. đứa bạn tôi điềm tĩnh.
không hề ngồi tận mắt chứng kiến cảnh mấy con côn trùng bị “hành xác” trước khi bị ném xuống ao, tôi xách tờ báo đi lang thang đến mấy “cần thủ” sát bên. Cũng chẳng thua kém gì mấy món của anh bạn tôi vừa bày ra lúc nãy. Nhìn đám côn trùng đủ loại chuẩn bị “hi sinh” để đáp ứng cho trò câu cá giải trí mà tôi không thể tưởng tượng nổi Nguyên Nhân mấy “cần thủ” lại hoàn toàn có thể vô tư “xuống tay” một cách tàn khốc như vậy.
Gần nhà tôi có ba cửa hàng chuyên bán đồ phục vụ các “cần thủ” của bộ môn câu cá. Từ chiếc cần câu máy trị giá vài chục triệu đồng đến con côn trùng bé tí ti. Cứ mỗi sáng đi làm việc ngang qua, tôi hay nhìn thấy các người “săn” côn trùng mang hàng đến bỏ mối, nào nhộng ong, nào trùn, nào dế, nào trứng kiến bày la liệt trên vỉa hè.
Việc bắt côn trùng làm mồi câu cá lặp đi lặp lại nhiều lần đã biến đổi thành một thói quen bình thường nên anh bạn tôi không còn cảm nhận được cái sự “ác” mà tôi cho là “hủy diệt”. Sau lần chứng kiến cảnh “sát sinh” côn trùng đó, cứ mỗi lần thấy đứa bạn tôi sẵn sàng đồ nghề đi câu là tôi mang bài ca “hủy diệt môi trường” ra để nói, đại loại việc đi câu cá sát sinh luôn cả đám côn trùng lít nhít để đáp ứng yêu cầu giải trí là không thể đồng ý được! chắc rằng mưa lâu cũng thấm đất, nói mãi cũng phải lưu tâm nên anh bạn tôi cũng đã “ngộ” ra được nhiều điều.
vẫn là một Fan Hâm mộ của môn câu cá giải trí, nhưng giờ đứa bạn tôi có 1 nguyên lý riêng của mình là khi nào có tiền thì đi câu ở những ao dịch vụ, không thì thôi chứ không câu ở kênh rạch, sông suối. Mồi câu chỉ loanh quanh mấy món thực phẩm: bánh mì, bơ sữa, cơm, cháo, cám, trái cây... Bởi anh “ngộ” ra rằng cá ở kênh, rạch, sông, suối sống trong môi trường tự nhiên, là nguồn tài nguyên thiên nhiên. Còn cá ở ao hồ là cá nuôi, trước là để phục vụ nhu yếu giải trí, sau là nguồn cung cấp thực phẩm đáp ứng đời sống con người.
Câu cá là 1 trong những niềm vui lành mạnh của đa số chúng ta, nhưng sử dụng mồi câu là côn trùng, nói theo nhà Phật chính là hành vi sát sinh, không khuyến khích. Mặt khác, đó đó là sự hủy hoại môi trường thiên nhiên, vì hà cớ gì lại đi tận diệt những con côn trùng có lợi cho mùa màng chỉ để triển khai mồi câu cá? chưa biết các “cần thủ” có nghĩ đến những điều này ở niềm vui của mình?
Categories: None
The words you entered did not match the given text. Please try again.
Oops!
Oops, you forgot something.